Đêm Vu lan trên Tam Đảo

Lê Na
  
 
     Đêm vu lan trên Tam Đảo 
                                                Kính tặng mẹ


Biết ta thương mẹ giờ này

Nằm thao thức núi

trăng lay nhẹ nhàng

Lên cao thương nhớ màu vàng

Trong sương nghe thấu cao sang trăng trời

Mẹ còn đắp thuốc mẹ ơi

Mà viên gạch nóng đang cời than con

Bao nhiêu mưa nắng héo mòn

Khớp sương nhức ánh trăng tròn đêm nay

Vu lan Tam Đảo ngủ say

Rừng đang sắc thuốc

thơm đầy ánh trăng...

Ngọc Du

góp ý

Qua Vũ Tuấn ngẫu nhiên tạt vô thăm anh.Tuyên Quang cảnh đẹp và cũng nổi tiếng phụ nữ đẹp mà .Chắc thơ về phụ nữ phải là hay ..
Nhưng cũng thú vị vì được đọc bài tặng mẹ của anh hay hay(thú thực tôi cũng viết về mẹ nhưng chưa ưng ý bài nào).Cảm ơn.
ND

lenakimphu

Gửi VVPhúc

Đọc thơ và nghe nhạc của VVP rồi rất cảm động. Nét nhạc của bạn qua giọng Kim Khánh làm LN càng thương mẹ hơn. Mẹ LN đã già và ốm đau hơn 20 năm nay nhưng còn may mắn hơn VVP. Xin một lần nữa cảm ơn Mơ thấy mẹ về!!!

Khải Nguyên

Tôi có chỉnh lại cảm nhận của mình để gửi bên nhà. Bạn ghé qua có thể đọc.

vuvinhphuc

Khách mới

Chào Lê Na !
Lần đầu ghé thăm nhà Lê Na vào mùa vu lan đọc bài thơ của Lê Na viết về mẹ thật ý nghĩa và rất cảm động . Xin được chia sẻ với những vần thơ này nhé !
Sẳn dịp vu lan mời Lê Na ghé thăm trang nhạc VVP giao lưu cho vui và nghe thử khúc ca về mẹ của VVP nhé !

Chúc vui!

Khải Nguyên

KÍNH TẶNG MẸ
Lê Na

Biết ta thương mẹ giờ này
Nằm thao thức núi
trăng lay nhẹ nhàng
Lên cao thương nhớ màu vàng
Trong sương nghe thấu cao sang trăng trời
Mẹ còn đắp thuốc mẹ ơi
Mà viên gạch nóng đang cời than con
Bao nhiêu mưa nắng héo mòn
Khớp sương nhức ánh trăng tròn đêm nay
Vu lan Tam Đảo ngủ say
Rừng đang sắc thuốc
thơm đầy ánh trăng.

Tôi vừa đi Tam Đảo về. Rất muốn viết một cái gì đó nhưng nhiều điều cứ đan xen khiến tôi thấy mình như cơn lũ tràn về mà gặp phải con đê quá vững chãi. “Kính tặng mẹ” của bạn tôi như được khơi dòng. Cảm ơn bạn vì điều ấy!

Ai đã lên Tam Đảo mới nhận ra câu thơ “chân đạp mây bay tóc vờn gió núi” của Lưu Trùng Dương thật đẹp thật hay! Về đêm sương mù và mây trời cuộn vào lòng thị trấn cái ngai có đủ tay vịn mà như bồng bềnh lan tỏa bảng lảng đúng không Lê Na?

Bài thơ bạn dâng Mẹ mang dấu ấn hình ảnh ấy: đêm trăng mù sương chút lành lạnh của gió núi những bàng bạc của ánh trăng rừng cứ ngấm dần vào da thịt… dẫu thả bộ trên những con đường quanh co uốn lượn ở nơi phố núi hay đứng thả hồn bên ban công từ những vòm cửa sổ của ngôi nhà nghỉ cao ngất nhìn ngắm đủ đầy toàn vẹn chiếc ngai xanh đôi tay vịn là hai cánh núi với những tán thông xanh rì vững chãi làm nên dáng núi và thế núi vững vàng trước gió trời cứ táp vào da thịt thổi bung những tà áo mỏng.

Nhưng những bảng lảng bồng bềnh đó chỉ như men rừng làm ngấu và thẩm thấu cái “tình” trong bài thơ dâng mẹ của Lê Na. Bài thơ như được chắt chiu từ tâm thức để làm thành những ngọt ngào sâu lắng chứa chan. Hình ảnh viên gạch được hơ nóng rồi đắp lá thuốc lên trên áp vào chỗ xương đau nhức của người mẹ già bát thuốc bắc mới sắc xong hương thuốc và hương tình mẫu tử như làm ai đó ngắm trăng mà se lạnh nỗi niềm.

Tôi không tham vọng bình thơ Lê Na vì tôi không là gì cả tôi chỉ cảm những gì mình tự nhận thấy trong “Kính tặng mẹ” rồi tự thấy lòng mình như cũng lắng sâu thêm cùng tác giả trong cái tình chẳng thể đếm đo dành cho bậc sinh thành.

Hà Nội cách Tam Đảo chẳng bao xa lên với núi là để thưởng ngoạn và tìm cảm giác mát lạ của ốc đảo trên sa mạc nóng ran nhưng tận góc sâu của tâm hồn mình như được khơi gợi đủ hình hài góc cạnh của một khối tình – khối tình dành cho Mẹ yêu ngày lễ Vu Lan cùng Lê Na.